Người ta thường buồn vì những điều đã cũ

reactora.net - bạn ta dễ bi thảm vì phần đa điều sẽ cũ, dễ dàng vì chúng ta tiếc thiết yếu mình của rất nhiều ngày đang qua. Đôi khi chúng ta cần có các chiếc giật mình để trưởng thành hơn độc nhất vô nhị là sau khi chia tay.

Bạn đang xem: Người ta thường buồn vì những điều đã cũ

***

Tình cờ biết tin tín đồ cũ đã mang vợ, cuộc sống đời thường êm nóng lắm, hốt nhiên thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Hóa ra mình đã sai khôn cùng nhiều.

Người ta thường bảo, tình chỉ đẹp lúc còn dang dở. Ấy nắm mà dang dở rồi, bản thân lại chẳng nhận ra tình yêu của bản thân đẹp như vậy nào. Có ban đầu thì sẽ sở hữu kết thúc, chỉ là sự kết thúc ấy như thế nào mà thôi. Bản thân vẫn lưu giữ như in mẫu ngày ban đầu tình yêu thương của nhì đứa, cũng mơ mộng, cũng xinh xắn lắm.

Thế nhưng lại khi người ta muốn kết thúc, họ lại tĩnh lặng chẳng để lại một lời chào, mình cũng không biết họ muốn ngừng lúc nào, chỉ biết bọn họ đã xong mối tình của mình bằng sự lạng lẽ mà chẳng chú ý rằng, bản thân cũng hiện diện trong mối tình ấy. Hèn nhất là không lẫn nhau được một lí do sau ngần ấy thời gian đã với mọi người trong nhà vượt qua biết bao nhiêu thử thách. Đau đớn nhất là cứ canh cánh trong lòng câu hỏi “Mình đã làm cái gi sai?” mà mãi không tìm kiếm được câu trả lời. Xót xa duy nhất là tự giảm đứt tay mình bằng cách nhặt số đông mảnh vỡ lẽ còn xót lại sau một cuộc tình. Mình đã sai khi mới bắt đầu.

Xem thêm: Cuoc Song Muon Mau Ma Ban Tay Em Qua Nho, Trịnh Công Sơn

*

Người ta cũng thường xuyên nói rằng, phần lớn gì sẽ qua cứ nhằm nó qua đi, đừng kể lại để dấn lấy sự nhức lòng. Tuy nhiên có mấy ai nói được là làm cho được? có mấy ai đủ khỏe khoắn để bước ra khỏi một cuộc tình mà lại không rơi một giọt nước mắt? bản thân đã âu sầu rất đôi lúc mỗi ngày trôi qua đều rất khó khăn. Mình hoài niệm đầy đủ kí ức và lắng đọng của một thời còn mặn nồng, bản thân nhốt mình phổ biến với phần nhiều kỉ niệm xinh tươi mà quên mất rằng mình cần làm gì ở hiện tại. Bản thân lại sai!

Trách cứ! tôi đã dành rất nhiều thời gian nhằm trách cứ. Mình trách tôi đã đặt tinh thần không đúng chỗ. Bản thân trách bản thân sao cứ buồn mãi trong một cuộc tình mà họ đã bước chân ra từ rất lâu lắm rồi. Mình trở lại trách bọn họ sao cạn tình cạn nghĩa. Cuộc sống của bản thân đã từng trôi qua với mỗi ngày là vô vàn sự trách cứ. Cho đến khi mình dấn ra, cuộc sống đời thường vẫn cứ tiếp nối dù bản thân có vui tươi hay đồ gia dụng vã trong vô vàn nỗi giận hờn, oán thù trách; mình mới biết mình đã lại sai.

Mình yêu, mình hoài niệm trong đau khổ, mình oán trách phần lớn điều sẽ qua, bản thân chưa thoát khỏi những nỗi đau mà lại quá khứ để lại. Còn họ lại đang tiếp tục êm ấm bên một niềm vui khác. Hóa ra, đã từng có lần sống chết vị nhau cũng đâu gồm nghĩa sẽ luôn luôn ở cạnh nhau cho mãi trong những năm tháng sau này.

Vậy thì hà cớ gì chúng ta lại tự vươn lên là cuộc sống của chính bản thân mình trở nên vô vị chỉ sau những lần yêu?